Tả một khu vườn trong nhà mình hoặc khu vườn trong trí tưởng tượng của em

sangtactre img - Tả một khu vườn trong nhà mình hoặc khu vườn trong trí tưởng tượng của em

Tả một khu vườn trong nhà mình hoặc khu vườn trong trí tưởng tượng của em

Bài làm

Mỗi sáng thức dậy, tôi luôn thích ra khu vườn của mình ngồi đọc sách với tách trà nóng còn bốc hơi bên cạnh. Sáng sớm hôm nay là một ngày mưa, trời chỉ mưa lớt phớt nhẹ hạt. Từ trên khu vườn nhỏ, trên chiếc ghế bành, thời tiết se lạnh, màn sương mù nhạt chỉ để lại bóng dáng của thành phố đông đúc vẫn chạy tới chạy lui, vẫn luôn bận bịu. Trên hiên nhà, tiếng mưa lộp độp rơi. Buổi sáng cứ thế chầm chậm trôi qua.

            Tôi biết nói đến khu vườn, ai ai cũng nghĩ rằng vườn là một vùng xanh đầy sự sống với muôn loài cây to, nằm trên một mảnh đất vô cùng rộng. Nhưng tôi thì khác, với tôi, khái niệm khu vườn không phải cứ to cứ rộng mới gọi là vườn, mà vườn là nơi chính tay ta trồng lên những cây xanh và là nơi để ta nghỉ ngơi thư giãn.

            Khu vườn của tôi cũng chỉ nhỏ xinh, nằm trên chiếc ban công sau nhà. Nơi đây trồng đủ các loại cây, từ những cây cảnh đến cây lương thực. Những chậu vạn niên thanh xanh mát mọc vươn ra ngoài. Những hạt mưa đang lăn ra khỏi chiếc lá to đùng của nó. Đối diện là thang hoa giấy hồng mỏng mảnh. Với tôi hoa giấy luôn là thứ cây gì rất yểu điệu mà rằng luôn làm tôi nhớ tới tuổi thơ ở khu nhà tập thể Liên Xô cũ.

Xem thêm:  Tả quang cảnh tưng bừng nơi em ở vào một ngày đầu xuân mới

            Mưa bây giờ có nặng hạt hơn trước, dậy nên mùi hăng hắc của đất trồng còn hòa với mùa của mưa, thứ mùi mà tôi mê mẩn, thứ mùi tươi mới và mát mẻ. Chúng hắt vào những chậu cà chua đã chín mọng đỏ chót còn đọng những giọt sương mai. Những giọt sương mai trong vắt từ từ lăn xuống nơi đất ẩm ướt rơi đến “tách”. Khu vườn nhỏ bé còn hăng hăng phảng phất mùi của lá bạc hà nhỏ chỉ bằng một đầu ngón tay. Mùi hăng luôn làm tôi thèm một món đồ mát lạnh mùa hè. Trên lớp đất bên dưới chậu bạc hà là những chú ốc sên nhơ nháp đang gọi nhau đi trú mưa ngoài kia, chúng bò thành từng đàn, từng nhóm nhỏ chui vào vòm lá khô ráo.

            Mưa đã dần ngớt, buổi sáng giờ cũng đã dần ngả trưa. Tôi gấp cuốn sách lại và đi vào nhà. Đấy là một buổi sáng như thường ngày của tôi.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *