Phân tích hình tượng Sóng trong bài thơ cùng tên của nữ thi sĩ Xuân Quỳnh

Phân tích hình tượng Sóng trong bài thơ cùng tên của nữ thi sĩ Xuân Quỳnh

Bài làm

Xuân Quỳnh là một trong những gương mặt tiêu biểu của phong trào thơ trẻ thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Thơ ca của bà vốn nổi tiếng giàu nhiệt huyết thanh xuân, tươi mát, đầy sự nữ tính. Không chỉ viết về những đề tài gắn bó mật thiết với cuộc sống lao động và chiến đấu của nhân dân. Xuân Quỳnh còn có rất nhiều những bài thơ viết về đề tài tình yêu, về khát vọng tình yêu. Trong thơ tình của bà, tình yêu mang một lẽ lý tưởng rất thuần khiết, hướng tới hạnh phúc giản dị đời thường. Tất cả được thể hiện trong tiếng thơ giản dị, tự nhiên, gần gũi trong chính bản năng của nhà thơ. Sóng là một trong những bài thơ tình nổi tiếng và đặc sắc nhất của Xuân Quỳnh.

Bài thơ Sóng được sáng tác năm 1967, được in trong tập thơ Hoa dọc chiến hào. Bài thơ rất tiêu biểu cho hồn thơ của Xuân Quỳnh. Sóng được gợi ra trong âm điệu phù hơp, vừa được tái tạo với hàng loạt ý nghĩa phong phú.

Âm điệu dạt dào của những con sóng, thể thơ 5 chữ, có cách ngắt nhịp linh hoạt. Đó chính là nhịp lòng của những con sóng trong tâm hồn của người đang yêu với những cảm xúc và trạng thái khác nhau. Hình tượng sóng xuyên suốt và bao trùm bài thơ, song hành với “Em”, có lúc tách đôi có lúc hòa nhập cộng hưởng. Ý nghĩa tả thực: phong phú, sinh động theo quy luật. Hình ảnh sóng được ẩn dụ có tình cảm, tâm hồn, tâm trạng, biết bộc bạch giãi bày như con người: sóng là em – nhân vật trữ tình trong bài thơ. Có ý nghĩa biểu tượng cho khát vọng tình yêu của Xuân Quỳnh, hình tượng đẹp và xác đáng. Hình tượng sóng được thể hiện:

“Dữ dội và dịu êm

Ồn ào và lặng lẽ

Sông không hiểu nổi mình

Sóng tìm ra tận bể”.

Hình tượng sóng được miêu tả ở những trạng thái đối nghịch nhau. Dữ dội – dịu êm. Ồn ào – lặng lẽ. Xuân Quỳnh quan sát sóng bằng cả thị giác và thính giác để ghi lại những trạng thái khác nhau của con sóng trong tự nhiên. Những lúc biển động, bão tố phong ba thì biểu dữ dội, ồn ào còn những giây phút sóng gió đi qua biển lại hiền hòa trở về dịu êm lặng lẽ. Xuân Quỳnh đã mượng hình tượng sóng để thể hiện nhịp lòng của chính mình trong một tâm trạng bùng cháy ngon lửa mãng liệt của tình yêu. Nó cũng là tâm trạng và tính khí của người con gái khi yêu: có lúc dữ dội, có lúc yêu mãnh liệt hết mình với những nhớ nhung. Điều này không phải ai cũng nhìn, cũng cảm thấy được, Xuân Quỳnh thì lại nhìn nhận được điều này. Tâm hồn nhà thơ thật tinh tế nhưng cũng rất đỗi chân thành, đam mê, luôn rực cháy chất trẻ trung mãnh liệt, khao khát được sống hết mình và yêu cũng hết mình.

Xem thêm:  Phân tích hình tượng sông Đà trong đoạn văn sau: Còn xa lắm mới đến thác dưới…hạ bộ người lái đò

 “Sông không hiểu nổi mình

   Sóng tìm ra tận bể”

Hình ảnh Sông nhỏ hẹp và Bể: rộng lớn. Sông không hiểu nổi sóng, ba hình ảnh như bổ sung cho nhau sông và bể làm nên đời sóng, sóng chỉ thực sự có đời sống riêng khi ra với biển khơi mênh mang thăm thẳm. Mạch sóng mạnh mẽ như bứt phá không gian chật hẹp để khát khao một không gian lớn lao. Hành trình ra tận bể chất chứa sức sống tiềm tàng, bền bỉ để vươn tới giá trị tuyệt đích của chính mình. Sóng không cam chịu một cuộc sống đời chật hẹp, tù túng nên nó làm cuộc hành trình ra biển khơi bao la để thỏa sức vẫy vùng. Tình yêu của Xuân Quỳnh cũng vậy, tình yêu của người phụ nữ cũng không thể đứng yên trong một tình yêu nhỏ hẹp mà phải vươn lên trên tất cả mọi sự nhỏ hẹp tầm thường để được sống với tình yêu cao cả, rộng lớn, bao dung.nĐây là một quan niệm tình yêu tiến bộ và mạnh mẽ của người phụ nữ thời đại.

“Ôi con sóng ngày xưa

Và ngày sau vẫn thế

Nỗi khát vọng tình yêu

Bồi hồi trong ngực trẻ”

phan tich hinh tuong song trong bai tho cung ten cua nu thi si xuan quynh 1 - Phân tích hình tượng Sóng trong bài thơ cùng tên của nữ thi sĩ Xuân Quỳnh

Phân tích hình tượng Sóng

Từ “ Ôi!” cảm thán như tiếng lòng thốt lên từ nỗi thổn thức từ trái tim yêu. Nghệ thuật đối lập: “ Ngày xưa – ngày sau” càng làm tôn thêm nét đáng yêu của sóng. Sóng là thế, muôn đời vẫn thế vẫn dữ dội ồn ào vẫn dịu êm lặng lẽ như tình yêu tuổi trẻ có bao giờ đứng yên. Bởi tình yêu tuổi trẻ luôn khát khao và mơ ước. Trong khổ ba và bốn của bài thơ, nữ thi sỹ Xuân Quỳnh đã có những lí giải và cắt nghĩa về tình yêu bắt đầu từ quy luật của con sóng.

Xem thêm:  Phân tích giá trị nhân đạo trong truyện ngắn Vợ nhặt của nhà văn Kim Lân

“Sóng bắt đầu từ gió

Gió bắt đầu từ đâu?

 Em không biết nữa

Khi nào ta yêu nhau"

Xuân Quỳnh cũng trở nên bế tắc, cho nên tình yêu mãi là đề tài muôn thủa, không có một định nghĩa nào đầy đủ về tình yêu, lí giải một cách hồn nhiên chân thành và đầy nữ tính.

“Lòng em nhớ đến anh

  Cả trong mơ còn thức”

Xuân Quỳnh dùng từ “ lòng” rất tinh tế để thể hiện nỗi nhớ của mình. Lòng là nơi sâu kín của tâm hồn, nơi bí mật thẳm sâu của tình yêu và nỗi nhớ. Nỗi nhớ không chỉ có mặt trong thời gian được ý thức mà còn gắn với tiềm thức – thời gian trong mơ. Cách nói nghịch lí: “ cả trong mơ còn thức” – tình yêu làm cho em thao thức ngay cả trong giấc ngủ. Em, sóng tách rời nhưng vẫn đi song đôi: Sóng vừa giống em, em vừa có nét riêng nhớ anh cả trong mơ còn thức. Đó là nỗi nhớ bao trùm cả không gian và thơ gian, nỗi nhớ cháy bỏng, mãnh liệt, chứng tỏ tình yêu cháy bỏng, mãnh liệt.

Người ta thường nói: Xuôi nam, ngược Bắc Xuân Quỳnh lại nói: “Xuôi bắc ngược Nam”. Phải chăng tình yêu đã làm cho con người đảo lộn phương hướng? nhưng có một phương em không thể nào lẫn lộn, không thể nòa nguôi nhớ: đó là phương anh: Nơi nào em cũng nghĩ/ hướng về anh một phương”. Anh là hệ quy chiếu của đời em, khẳng định lòng thủy chung chân thành. Lòng chung thủy ấy bổ xung cho nỗi nhớ, nỗi khát khao được có anh“ cả trong mơ còn thức” của Xuân Quỳnh

Xem thêm:  Nghị luận xã hội về an toàn giao thông

“Ở ngoài kia đại dương” nơi trăm nghìn con sóng ngày đêm không biết mệt mỏi đang vượt qua giới hạn không gian thăm thẳm muôn vời cách trở để hướng vào bờ để ôm ấp nỗi yêu thương. Cũng như “em” muốn được gần bên anh, được hòa nhịp vào trong tình yêu với anh. Sóng xa vời cách trở vẫn tìm được tới bờ như tìm về cội nguồn của yêu thương, như em và anh vượt qua mọi khó khăn để đến với nhau, để sống trong hạnh phúc.

Thơ Xuân Quỳnh vừa dung dị, vừa sâu sắc, bởi có tình yêu nào mà không trắc trở, vượt qua được những thử thách ấy càng cứng minh cho ty chung thủy, bộc bạch cả niềm hạnh phúc trong tình yêu và cả những suy nghĩ, lo âu về cuộc sống.

“Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn đi qua

Như biển kia dẫu rộng

Mây vẫn bay về xa”

Xuân Quỳnh là người phụ nữ từng trải đời ngay trong niềm hạnh phúc vẫn chứa đựng những lo âu. Những từ: “ Tuy dài thế – vẫn đi qua – dẫu rộng” Xuân Quỳnh dường như đã sớm nhận ra cái hữu hạn của đời người – Cuộc đời tuy dài nhưng thời gan vẫn cứ chảy trôi, biển dẫu rộng không thể giữ được mây. Thơ Xuân Quỳnh mang đậm chất triết lí vê cuộc đời.

Đọc bài thơ Sóng, dường như người đọc bị cuốn vào những nhịp triền miên của những con sóng thơ và cũng là sóng lòng. Xuân Quỳnh đã cho con người ta thấy được thế nào là sự mãnh liệt trong tình yêu, thế nào là giới hạn cực điểm của tình yêu.

Minh Anh

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *