Hãy tả một miền đất đã để lại cho em nhiều ấn tượng

sangtactre img - Hãy tả một miền đất đã để lại cho em nhiều ấn tượng

Hãy tả một miền đất đã để lại cho em nhiều ấn tượng

Bài làm

Vì cuộc đời là những chuyến đi…

            Cuộc đời tôi là những chuyến đi dài. Từ biển Nha Trang cho tới đỉnh Phan – xi – păng, đâu cũng là những kỉ niệm quý giá đối với tôi. Nhưng nguồn gốc, quê quán sẽ là thứ in sâu nhất trong lòng tôi. Vừa qua, tôi đã có một chuyến về quê thăm ông bà.

            Trên chiếc xe khách chở đầy những người giống tôi, háo hức chờ đợi để được gặp bố mẹ, ông bà, những người đã tốn bao công sức dạy chúng ta nên người. Chiếc xe lăn bánh đều đặn, đi qua bao con đường. Nhưng, ngay từ khi xuất hiện những cái ruộng bậc thang xanh mướt, tôi đã biết rằng: “Mình đã về nhà”. Càng leo lên con đèo hiểm trở, sương mù càng xuất hiện dày đặc hơn. Những cái cây xanh mướt cũng đã tan biến vào không trung. Những hàng cây hai bên đường đứng sừng sững như một bức tường thành (Hai câu này diễn đạt rất hay nhưng đá nhau nè). Tôi mở cửa ra, sương trắng như bông tràn vào xe, tạo nên cảm giác tươi mát. Lên đến nơi, mây đã không còn nữa. Chỉ còn lại bầu trời nắng và cây cỏ hoa lá mà thôi. Khung cảnh ở đây đẹp như tranh vậy. Từ trên ngọn đồi cao nhìn xuống, vật vật thật nhỏ bé. Những ngôi nhà dù to đến mấy giờ cũng chỉ như những con kiến nhưng bất động. Chừng đó là quá đủ để tôi nhận ra rằng, tôi đang ở một nơi rất xa, nơi không có khói bụi thành phố. Ở một nơi đẹp như mơ.

Xem thêm:  Phân tích nhân vật Thạch sanh trong truyện cổ tíchThạch Sanh – Văn mẫu lớp 6 tuyển chọn

            Từ trên ngọn đồi, tôi có thể nhìn ra biển, ra thành phố, cảnh vật thật kì diệu. Trên cao êm êm, mây trắng bay, biển thì rộn ràng nhịp sóng vỗ. Mặt trời sáng chói, làm vàng rực cả một góc trời. Nhìn ra những ngọn đồi khác, những người nông dân đang cặm cụi gặt lúa trên những mảnh ruộng bậc thang nằm chót vót trên cao. Tôi dần đi ra khu dân cư, nơi có những ngôi nhà gỗ phủ rơm rạ trên nóc. Cái cảm giác này khác hẳn so với trên thành thị. Mọi thứ thật yên tĩnh, thời gian trôi chậm đi đáng kể. Mùi hương từ những vườn cà phê thoang thoảng, được những cơn gió dịu dàng đưa đi khắp nơi. Không khí mát mẻ, trong lành, hít một hơi thật sâu rồi thở ra, cơ thể như được khởi động lại.

            Phải nói, người dân ở đây không khác nào ông Bụt. Họ chia sẻ, giúp đỡ nhau thường xuyên như thay áo. Họ không ngần ngại cho đi, để rồi nhận lại hay không thì đối với họ, đó không phải vấn đề. Những đứa trẻ nhỏ thì chạy nhảy, nô đùa khắp mọi nơi. Khi nhìn vào mắt chúng, nó thể hiện ra sự ngây thơ trong sáng. Những người đã có tuổi, họ rất hiền lành yêu thương lẫn nhau. Tôi cảm thấy thật ghen tị với lối sống và môi trường của những người miền núi ở đây.

Xem thêm:  Trình bày suy nghĩ về nhân vật Thái y lệnh Phạm Bân trong Thầy thuốc giỏi cốt nhất ở tấm lòng

            Sau chuyến đi, những cảm giác êm dịu, vui sướng đấy tôi vẫn còn lưu lại. Tất nhiên, làm sao mà tôi quên được. Dù đã quay rr lại với cuộc sống hối hả, đầy khói bụi nhưng kí ức về miền quê kì diệu đó, nó sẽ còn mãi trong tôi.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *