Hãy kể về một kỉ niệm đáng nhớ với con vật nuôi mà em yêu thích

hay ke ve mot ki niem dang nho voi con vat nuoi ma em yeu thich - Hãy kể về một kỉ niệm đáng nhớ với con vật nuôi mà em yêu thích

Hãy kể về một kỉ niệm đáng nhớ với con vật nuôi mà em yêu thích

Bài làm

Tuổi thơ của ai có lẽ cũng đầy ắp những kỉ niệm đẹp đẽ với bạn bè, người thân và có những kỉ niệm mà thật là đáng nhớ. Trong những kỉ niệm về cuộc hành trình trưởng thành của mình, tôi có một kỉ niệm với người bạn thân đặc biệt- chú chó của mình, một kỉ niệm mà tôi không bao giờ quên.

Từ ngày còn nhỏ, tôi đã rất thích nuôi chó bởi thấy quý mến những chú cún con dễ thương, hoạt bát, đặc biệt nghe người lớn nói chó có thể bắt trộm lại là một loài vật nuôi vô cùng trung thành. Vậy nên năm lên tám, tôi đòi bằng được nuôi một chú chó dù bố mẹ khá bận và tôi cũng không biết phải chăm chú chó của mình ra sao. Nhưng rồi, vào ngày sinh nhật, tôi bất ngờ được tặng một chú chó đẹp ơi là đẹp. Chú ta không phải chó con mà to cao gần bằng tôi lúc bấy giờ, lông của chú ta trắng muốt, dài, mượt mà mà ấn tượng nhất là hai cái má xệ trông đáng yêu vô cùng. Tôi cứ ngắm nghía mãi người bạn kì lạ ấy phần vì tò mò còn phần vì chưa thể tin chú ta là của mình.

hay ke ve mot ki niem dang nho voi con vat nuoi ma em yeu thich - Hãy kể về một kỉ niệm đáng nhớ với con vật nuôi mà em yêu thích

Dần dần, chúng tôi làm quen và nhanh chóng trở nên thân thiết chỉ sau chưa đầy một tuần. Mọi chuyện diễn ra thật tự nhiên bởi vốn tôi rất thích có một chú chó để chơi đùa và có vẻ chú cũng khá nhanh kết bạn. Tôi gọi chú là Lulu và chúng tôi chơi với nhau đủ mọi trò trên đời mà một cô bé tám tuổi và một chú chó có thể chơi, ném bóng, trốm tìm, thi chạy,… Tôi tắm cho Lulu mỗi tuần hai lần và vào mỗi buổi chiều, chúng tôi lại cùng đi dạo trong công viên gần nhà. Thấy chúng tôi quấn quýt, bố mẹ rất vui và yên tâm. Nhưng có lẽ tôi đã khiến cho Lulu buồn!

Xem thêm:  Phát biểu cảm nghĩ của em sau khi học xong bài Hịch tướng sĩ của Trần Quốc Tuấn

Khi Lulu đến nhà tôi là đầu mùa hè, tôi được nghỉ học, tôi gần như dành thời gian cả hè ấy để chơi cùng Lulu nhưng rồi mùa thu tới, ngày khia trường cận kề, tôi phải đến trường. Khi đi học, tôi không chỉ bận bài vở, không có thời gian nhiều như trước để chiều nào cũng đi dạo cùng với Lulu mà tôi còn dành thời gian rảnh cho những mối quan hệ bạn bè của mình đến mức quên hẳn Lulu. Buổi sáng tôi đến trường trong vội vã, vào chiều muộn khi về lại bận làm bài tập hoặc chuẩn bị cho một buổi tụ tập với đám bạn nào đó.

Tôi không hề nhận ra sự vô tâm của mình cho đến một ngày mẹ nhắc khéo với tôi rằng cả tháng nay tôi chưa đưa Lulu đi dạo, cũng không dành chút thời gian chơi với chú. Tôi nhận thấy mình có lẽ phải đến mấy ngày mới vuốt ve vội mớ lông trắng kia một lần và tôi có cảm thấy hơi ân hận nhưng rồi lại tặc lưỡi cho qua vì nghĩ Lulu chắc không nghĩ ngợi gì. Nhưng tôi đã lầm, Lulu buồn vì điều ấy và nhiều lần cố gây sự chú ý để tôi nhận ra sự tồn tại của chú. Lần đỉnh điểm nhất là khi tôi định ra ngoài chơi, chú vôi cắn đôi giày mãi không cho tôi đi khiến tôi tức giận đẩy chú thật mạnh để lấy lại giày. Lulu ngã ngoài, sau cú ngã, chú ta chỉ nhẹ nhàng nhổm dậy rồi lặng lẽ đi chỗ khác, cái đuôi cũng như đôi mắt cụp xuống trông rất đáng thương. Khi ấy tôi biết mình đã quá tay và quả mình là người có lỗi khi bỏ rơi Lulu lâu như vậy. Tối hôm ấy, để chuộc lỗi, tôi đã dắt chú ta ra công viên dạo chơi và cùng chơi trò ném bóng. Lulu vui ra hẳn, chạy quanh tôi, liếm liếm lên má tỏ tình cảm, và tôi tự nhủ mình phải chú ý hơn về cảm xúc của Lulu. Cho dù là một chú chó cũng cần có sự yêu thương và công bằng từ con người. Chúng ta không phải chủ nhân mà chính là bạn của chúng.

Xem thêm:  Cây tre thường gắn liền với quê hương, đất nước..., em hãy viết một bài văn cảm nghĩ về cây tre?

Kỉ niệm về lần đó tuy nhẹ nhàng mà cho tôi nhiều bài học về cách đối xử của bản thân mình đối với bất kì ai, cho dù là một người hay một vật nuôi cũng cần chú ý cảm xúc của họ.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *