Đoạn văn cảm nghĩ về bài thơ Qua đèo Ngang

sangtactre img - Đoạn văn cảm nghĩ về bài thơ Qua đèo Ngang

Đoạn văn cảm nghĩ về bài thơ Qua đèo Ngang

Gợi ý

Bà Huyện Thanh Quan – một nữ sĩ tài danh hiếm có, tác phẩm của bà hiện còn lại sáu bài thơ Đường luật, trong đó bài “Qua Đèo Ngang” nổi tiếng và rất quen thuộc với bạn đọc.

Thể thơ thất ngôn bát cú Đương luật, ngôn ngữ điêu luyện sâu sắc và trang trọng đã khắc họa nên một bức tranh Đèo Ngang trong buổi chiều tà.

Mở đầu bài thơ là thiên nhiên vào thời điểm xế chiều: nắng nhạt và sắp tắt. Đây cũng là thời điểm mà con người dễ bộc lộ cảm xúc nhất.

Những từ láy “lom khom”, “lác đác” giàu sức gợi hình, kết hợp với phép đối giữa hai câu càng làm tăng thêm sức gợi tả giúp cho người đọc cảm nhận cảnh Đèo Ngang thật hoang vắng, hiu quạnh.

Bằng lối chơi chữ trữ tình “quốc – quốc”, “gia – gia” kết hợp với nghệ thuật nhân hoá, tác giả thể hiện nỗi lòng, tâm sự của chính mình: nhớ nước, thương nhà.

Phải chăng nỗi buồn sâu sắc nhẹ nhàng ở đầu bài thơ đã trở nên mênh mông, nặng trĩu vì nhớ thương quá khứ, vì phải xa gia đình, quê quán; một thân một mình ở nơi xa lạ hoang vu.

Đối mặt với trời, non, nước bao la hùng vĩ, nhà thơ lại càng thấy mình nhỏ bé hơn bao giờ hết, cảnh càng rộng lớn bao nhiêu thì “mảnh tình riêng” càng nặng nề khép kín bấy nhiêu.

Xem thêm:  Chứng minh câu tục ngữ Đi một ngày đàng học một sàng khôn

Cụm từ “ta với ta” ở cuối câu thơ nói lên nỗi cô đơn gần như tuyệt đối của tác giả – chỉ có mình mình đối diện với tâm hồn mình.

Bài thơ đẹp, phảng phất buồn làm người đọc thấu hiểu và cảm thông tấm lòng đau đáu, tha thiết của nữ sĩ đối với quê hương, đất nước.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *