Cảm nhận của em về hình ảnh đầu súng trăng treo ở cuối bài thơ Đồng chí của Chính Hữu

cam-nhan-cua-em-ve-hinh-anh-dau-sung-trang-treo

Cảm nhận của em về hình ảnh đầu súng trăng treo ở cuối bài thơ Đồng chí của Chính Hữu

Bài làm

Nhà viết truyện cổ tích nổi tiếng H.Andersen từng nhận định ” Không có câu chuyện cổ tích nào đẹp hơn câu chuyện do chính cuộc sống viết lên”. Rõ ràng, hiện thực cuộc sống chính là bức phông nền, là bệ trở cho những cảm xúc thơ văn thăng hoa và chắp cánh. Từ hiện thực cuộc sống chiến trường, Chính Hữu viết lên bài thơ ” Đồng Chí”. Đọc bài thơ, có ý kiến cho rằng:” Hình ảnh cuối bài thơ ” Đồng Chí” của Chính Hữu là một hình ảnh đẹp, chắp cánh cho bài thơ bay lên.

“Đồng Chí” được Chính Hữu viết vào năm 1948 thời kỳ đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp. Bài thơ là lời dành cho người bạn động chí đã bên cạnh tác giả và chăm sóc ông khi ông phải nằm trong bệnh xá đơn vị. Hình ảnh thơ cuối là một trong những hình ảnh tuyệt đẹp của người lính cách mạng trong bài thơ. Câu thơ ” Đầu súng trăng treo” là biểu hiện cao đẹp của tình đồng chí. Chính hình ảnh này đã khiến bài thơ bay bổng hơn, lãng mạn hơn và tư tưởng chủ đề của tác phẩm càng được tô đậm.

Trước hết, câu thơ hay ở nghệ thuật, là hình ảnh đẹp. Câu thơ hàm súc, ngắn gọn. Trước đây, nhà thơ viết ” Đầu súng mảnh trăng treo”. Sau đó nhà thơ lẻo từ ” mảnh” vì nó gợi sự thiếu khuyết, không tròn đầy, phúc hậu. Nhịp thơ 2/2 gợi sự song đôi như gợi sự bát ngát, lơ lửng, chứ không cột chặt. Đầu súng trăng treo chứ không phải trăng lên, tràng mọc…”Treo” gợi sự lơ lửng ở xa mà không buộc chặt. Câu thơ mang giá trị nghệ thuật sâu sắc.

cam-nhan-cua-em-ve-hinh-anh-dau-sung-trang-treo

Bên cạnh đó, câu thơ còn mang giá trị nội dung sâu sắc. Hình ảnh thơ rất thực mà cũng rất lãng mạn. Hình ảnh này có nguồn gốc từ thực tế. Trăng tròn trên nền trời, đến thời điểm nào đó trăng cứ xuống dần xuống dần tưởng như treo trên đầu mũi súng. Trăng trên nền trời, người lính đứng gác, đầu súng hướng lên trời giống như hình ảnh thơ của Quang Dũng:

” Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm
Heo hút cồn mây súng ngửi trời”.

Người lính bên thềm cuộc chiến đấu, giữa giờ súng nổ, anh vẫn hướng tới vầng trăng. Đó chính là tình yêu thiên nhiên, đất nước của người lính. Họ hướng tới vầng trăng là hướng tới hòa bình, quyết tâm bảo vệ Tổ Quốc. Súng và trăng là một cặp đồng chí, tô đậm vẻ đẹp của cặp đồng chí kia. Tình đồng chí khiến người lính bình thản và lãng mạn khiến họ thấy cuộc đời vẫn đẹp đẽ, thơ mộng ngay giữa hiểm nguy, gian lao, khiến họ có sức mạnh, có sự đằm thắm trong tâm hồn tình cảm. Hình ảnh thơ giàu sức khái quát, gợi nhiều liên tưởng. Từ một hình ảnh thực, nó đã trở thành một biểu tượng đẹp và thú vị về người lính và tình đồng chí. Súng hòa hợp với trăng vừa toát lên vẻ đẹp tâm hồn người lính và tình đồng chí của họ, vừa nói lên ý nghĩa cao đẹp của cuộc chiến đấu. Súng và trăng là thực và mộng, là chất chiến đấu và chất trữ tình, là gần và xa, là chiến sĩ và thi sĩ… Đây là câu thơ hứng bút xuất thần của Chính Hữu lại ngự ở cuối bài vốn là một vị trí quan trọng, vì thế càng khắc sâu dấu ấn trong người đọc và vang mãi dư âm.

Có thể nói, hình ảnh thơ cuối góp phần vào thành công của toàn bài thơ. Câu thơ chính là nhan đề của toàn bài. Chính Hữu góp phần vào đề tài trăng những vần thơ hay tuyệt, gây ấn tượng với người đọc. Đây cũng chính là nét sáng tạo độc đáo trong thơ ông.

Gấp lại trang thơ, ta thấy rằng ý kiến trên là một ý kiến xác đáng về câu thơ cuối bài. Nhờ vần thơ, hình ảnh thơ này mà sức sống của tác phẩm sẽ không lu mờ với thời gian.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *