Cảm nhận bài tùy bút Ai đã đặt tên cho dòng sông

cam nhan bai tuy but ai da dat ten cho dong song - Cảm nhận bài tùy bút Ai đã đặt tên cho dòng sông

Cảm nhận bài tùy bút Ai đã đặt tên cho dòng sông

Bài làm

“Hoàng Phủ Ngọc Tường có một phong cách viết bút ký văn học của riêng mình”. Thực vậy, nhờ sự riêng biệt ấn tượng ấy, ông đã có rất nhiều bài ký khơi gợi tình cảm, cảm xúc và biết bao nỗi niềm trong lòng người đọc. Nổi bật trong đó có “Ai đã đặt tên cho dòng sông?”. Đọc, ngẫm những trang văn này, ta càng thấu hơn nét đẹp thiên nhiên, nét đẹp con người Huế và niềm tự hào, trân trọng mà nhà văn luôn dành cho miền đất, con người nơi đây.

Những trang văn đầu tiên trong “Ai đã đặt tên cho dòng sông”, Hoàng Phủ Ngọc Tường đã phác họa hình tượng sông Hương dưới góc nhìn địa lý. Ở khúc thượng nguồn, sông Hương mang vẻ đẹp dữ dội, mãnh liệt. Dòng sông như một “bản trường ca của rừng già” với hai giai điệu. Đó là sự “rầm rộ”, “mãnh liệt” khi qua những bóng cây, ghềnh thác. Đó là sự dịu dàng, say đắm với sắc đỏ mộng mơ, quyến rũ của hoa đỗ quyên rừng. Dòng sông ấy, có lúc hệt như một bản trường ca hùng tráng của thiên nhiên đất trời Huế, có lúc lại như một bản tình ca say đắm, dịu dàng. Trong cái nhìn của Hoàng Phủ Ngọc Tường, có những khi sông Hương giống “cô gái Di – gan phóng khoáng và man dại”. Và cũng có lúc, dáng vẻ, nét đẹp dòng sông gợi ta nghĩ đến “người mẹ phù sa của một vùng văn hóa xứ sở” – đấng sinh thành, bồi đắp, dưỡng xây nên bản sắc văn hóa vùng đất kinh kỳ nên thơ. Đoạn văn mang nhiều thông tin mới mẻ đồng thời đượm một cái nhìn say đắm lãng mạn cùng lối viết tài hoa của một tâm hồn giàu cảm xúc như Hoàng Phủ Ngọc Tường.

Xem thêm:  Trình bày suy nghĩ về giá trị sống qua câu chuyện về Chiếc bình nứt

cam nhan bai tuy but ai da dat ten cho dong song - Cảm nhận bài tùy bút Ai đã đặt tên cho dòng sông

Ở ngoại vi thành phố Huế, sông Hương chuyển dòng từ hướng Nam Bắc sang Tây Bắc, đi qua một loạt các địa danh như Hòn Chén, Ngọc Trản, Lương Quán rồi về đến Huế. Đến khúc này, dòng trôi như chậm lại, một cách trầm mặc, lặng lẽ trôi qua những thành quách, đền đài lăng tẩm cổ kính của cố đô. Hoàng Phủ Ngọc Tường tiếp tục gửi cái nhìn nghệ thuật của mình vào đoạn văn khi viết “sông Hương như người con gái đẹp nằm ngủ mơ màng trên cánh đồng Châu Hóa đầy hoa dại”. Một so sánh độc đáo ấy cũng đã đủ dẫn liên tưởng người đọc đến với hình ảnh nàng công chúa trong câu chuyện cổ tích. Nhưng nàng công chúa ở đây lại có điểm khác với công chúa trong truyện xưa, nàng không chờ tình yêu đến đánh thức mình mà tự thức tỉnh và bắt đầu hành trình đi tìm kiếm tình yêu đích thực của đời mình. Sông Hương ở ngoại vi thành phố Huế mang vẻ đẹp khác hẳn khúc thượng nguồn. Vóc dáng mềm mại hơn với những khúc quanh, đường uốn thướt tha. Nhan sắc đượm hồn hơn với “sáng xanh, trưa vàng, chiều tím” – một vẻ đẹp diễm ảo, nên thơ cuốn hút bao tình cảm.

Sông Hương trong lòng thành phố Huế uốn một đường cong tuyệt đẹp như một tiếng vâng không nói ra của tình yêu để trôi vào kinh thành Huế. Những câu văn so sánh của nhà văn đã gợi ra trọn vẹn vẻ dịu dàng, e lệ và đậm chất Huế của sông Hương. Khi so sánh sông Hương như một “điệu slow tình cảm dành riêng cho Huế”, Hoàng Phủ Ngọc Tường đã đặt dòng sông trong sự tương quan với sông Xen, sông Đa – nuýp như để khẳng định vị thế riêng vốn có của sông Hương. Với cái nhìn đậm chất thơ, tác giả đã cho ta cảm nhận rằng điệu trôi lững lờ của sông Hương hệt như điệu tâm hồn người Huế. Sau khi lưu luyến ra đi giữa màu xanh tre trúc của ngoại ô Vĩ Dạ, con sông trở lại ở thị trấn Bao Vinh xưa cổ. Đó là cái nhìn thông thường, còn ở đây, sông Hương như một cô gái vừa đa tình vừa chung tình, như nàng Kiều nặng tình với Kim Trọng trước khi chia xa còn quay trở lại nói lời tình tự. Sự chí tình sông Hương dành cho Huế cũng chính là sự chung tình người Huế dành cho quê hương mình, và sâu hơn là sự chí tình Hoàng Phủ Ngọc Tường dành cho miền đất kinh xưa yêu dấu.

Xem thêm:  Phân tích giá trị nhân đạo của truyện ngắn Vợ nhặt thông qua nhân vật Tràng

Bên cạnh góc nhìn địa lý, Hoàng Phủ Ngọc Tường còn miêu tả sông Hương dưới góc nhìn lịch sử. Đó là dòng biên thùy của Tổ quốc trong thời cổ đại, là dòng sông Viễn Châu đã chiến đấu oanh liệt, dòng kinh kỳ soi bóng thời đại anh hùng thời trung đại. Đến hiện đại, dòng sông là một chứng nhân của những chiến công lừng lẫy và đau thương mất mát con người đất Việt làm nên và trải qua. Và khi hòa bình lập lại, sông Hương trở lại là người con gái đẹp dịu dàng, mến thương của đất nước, quê hương. Trong cái nhìn của Hoàng Phủ Ngọc Tường, dòng sông ấy còn giống như thiên sử thi viết giữa màu cỏ lá xanh biếc đậm chất trữ tình. Lịch sử, địa lý là vậy, còn dưới góc nhìn văn hóa, sông Hương lại mang những nét rất riêng. Dòng sông là dòng nước sinh thành, dưỡng nuôi và đắp bồi nét đặc trưng của Huế trong âm nhạc. Trong thi ca, vẻ đẹp sông Hương gợi nhiều tình thương mến, cảm xúc dạt dào khơi nguồn thi hứng cho các văn nhân, thi sĩ từ xưa đến nay như Tản Đà, Bà Huyện Thanh Quan, Nguyễn Du, Cao Bá Quát hay Tố Hữu…

Dẫu nhìn dưới phương diện nào, dòng sông Hương vẫn hiện lên với những nét đẹp rất riêng, đặc trưng vốn có, nét đẹp đượm vẻ Huế, tâm hồn Huế. Qua hình ảnh dòng sông, ta càng cảm phục hơn cái nhìn tinh tế và khả năng thể hiện nó bằng ngôn từ ở Hoàng Phủ Ngọc Tường, hiểu và chia sẻ với ông niềm trân trọng dành cho con người Huế, tâm hồn Huế.

Xem thêm:  Phân tích hình tượng nhân vật Huấn Cao rất hay

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *