Cảm nghĩ về đôi mắt mẹ

sangtactre img - Cảm nghĩ về đôi mắt mẹ

Cảm nghĩ về đôi mắt mẹ

Bài làm 1

Mỗi lần nghe ai nói: “Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn.”, tôi lại nghĩ ngay đến mẹ, nhớ đến đôi mắt đong đầy tình yêu thương của mẹ. Tôi yêu quý đôi mắt của mẹ biết bao! Chính đôi mắt mẹ đã cho tôi bao nhiêu niềm vui sống.

Tôi không rành lắm khi nhận định về một đôi mắt. Nhưng tôi thấy mẹ có một đôi mắt khá đẹp – đôi mắt đen, tròn và nhân hậu. Bây giờ, tuy mẹ phải mang kính khi làm việc, vì mẹ đã lớn tuổi rồi, mắt mẹ có lẽ đã không còn sáng như hồi còn trẻ, nhưng tôi vẫn thấy nó rất đẹp. Cái đẹp mà tôi yêu quý nhất từ đôi mắt mẹ là cái đẹp của một tâm hồn. Đôi mắt ấy đã trao cho tôi bao tình thương mến từ khi tôi còn nằm trong đôi tay của mẹ thuở bé thơ. Đôi mắt mẹ cho tôi sự bình an tuyệt vời. Đôi mắt mẹ dõi theo tôi từng bước tập tễnh thuở mới tròn năm. Đôi mắt ấy theo tôi từng phút, từng giờ,… quan sát, chăm sóc cho tôi từng li từng tí, từ miếng ăn, giấc ngủ đến việc ăn mặc, học hành, chơi đùa,…

Nhớ mãi những ngày đầu tiên đi học, mẹ đưa tôi đến trường rồi mà vẫn đứng từ xa nhìn theo tôi mãi. Đôi mắt mẹ lúc ấy vừa vui để động viên tôi, vừa lo cho tôi còn vụng dại, ngỡ ngàng… Những khi tôi vui khỏe, học hành tiến bộ, tôi thấy mắt mẹ cười, lấp lánh niềm vui khôn tả. Tôi biết mẹ vô cùng hạnh phúc. Nhớ nhất là những lần tôi bị bệnh, sốt cao. Mẹ lo lắng vô cùng. Mẹ ở bên tôi suốt để chăm sóc tôi, vỗ về, an ủi… Đôi mắt của mẹ lúc ấy sao mà xót xa, lo buồn và băn khoăn đến thế. Những lúc như thế, tôi đều cố gắng uống thuốc, ăn uống theo yêu cầu của mẹ để chóng lành bệnh cho mẹ yên tâm.

Xem thêm:  Phân tích đoạn trích Hai Cây Phong

Nhưng đã bao lần, chính tôi đã làm cho đôi mắt mẹ đượm một nỗi buồn khó tả. Đó là những lúc tôi không ngoan, không vâng lời. Nhìn vào đôi mắt mẹ lúc ấy, tôi thấy ân hận và thương mẹ biết bao. Tôi muốn nói lời xin lỗi mẹ để mẹ vui, nhưng đôi khi tôi lại không thốt được nên lời. Thật lạ lùng, lúc ấy mẹ như hiểu thấu lòng tôi, đôi mắt mẹ ánh lên sự thương yêu, tha thứ. Mẹ mãi chia sẽ cùng tôi những băn khoăn, vui buồn, như một người bạn. Tôi đặt hết niềm tin vào mẹ.

Tôi đặt biệt hãnh diện vì tấm lòng nhân hậu của mẹ dành cho những người nghèo khổ. Đó là điều mẹ đã dạy tôi từ thuở ấu thơ. Tôi cảm nhận sâu sắc điều ấy trong đôi mắt đầy thương cảm của mẹ khi gặp một cảnh thương tâm, một em bé mồ côi hay một kẻ tật nguyền… Mẹ luôn thể hiện lòng thương bằng một hành động cụ thể để chia sẻ cùng người khốn khó. Ôi, đôi mắt của mẹ, dịu hiền và sâu lắng, là nguồn an ủi, là niềm vui của cả cuộc đời tôi.

Xin cho tôi nói vài lời cùng người mẹ dấu yêu: “Mẹ ơi, con hiểu rằng đôi mắt đầy yêu thương của mẹ sẽ mãi dõi theo con trong suốt cuộc đời. Con cám ơn mẹ đã cho con cả một tuổi thơ hạnh phúc trong vòng tay mẹ. Con tự hứa rằng, con sẽ cố gắng học hành, sống xứng đáng là con của mẹ, biết “cho đi” để mang lại niềm vui cho tha nhân và nhất là để con được nhìn thấy đôi mắt mẹ mãi tràn đầy niềm hạnh phúc.”

Xem thêm:  Viết đoạn văn ngắn về nhân vật chị Dậu, cảm nghĩ về chị Dậu

“Ngài thật trên cả tuyệt vời vì Ngài đến với cuộc đời con thật kì diệu qua đôi mắt Mẹ con với sự hi sinh và tình yêu vô bờ bến. Con xin cảm tạ Ngài.”

Bài làm 2

Trong gia đình thân yêu của tôi có một cô Tấm hiền lành phúc hậu luôn chăm sóc bảo ban tôi. Các bạn có biết đó là ai không? Đó chính là người mẹ vô vàn kính yêu của tôi đấy.

Mẹ tôi năm nay đã ngoài 40 tuổi. Với dáng người dong dỏng cao cùng với cách ăn mặc lịch sự gọn gàng cộng với tác phong nhanh nhẹn nên trông mẹ còn tương đối trẻ. Khuôn mặt trái xoan cùng với làn da ngăm đen trông mẹ thật ưa nhìn. Mái tóc dài, đen mượt đến thắt lưng làm cho mẹ có một vẻ đẹp thanh thoát. Đôi mắt bồ câu đen láy láy. Lúc nào cũng mở to ẩn trong cặp lông mi cong cong và hàng lông mày lá liễu làm cho khuân mặt của mẹ toát lên vẻ hiền từ mà ít ai có được. Đôi mắt ấy kì diệu lắm nhé! Mỗi khi tôi ngoan ngoãn, làm được việc tốt thì đôi mắt ấy nhìn tôi ánh lên vẻ sung sướng tự hào. Mỗi khi tôi làm điều sai trái, đôi mắt ấy nhìn tôi như nhắc nhở bảo ban. Ôi, không hiểu sao tôi lại thích nhìn vào đôi mắt ấy thế? Hay vì mỗi khi nhìn vào đôi mắt ấy tôi như nhận được tình thương bao la. Mẹ không có chiếc mũi dọc dừa thanh tú như cô giáo nhưng đổi lại mẹ có một cái miệng rất tươi, hay noi hay cười cùng với làn môi tươi đỏ. Đặc biệt là đôi bàn tay của mẹ không còn được mềm mại như trước nữa mà giờ đây đã bị trai sạm. Những ngón tay gầy gầy xương xương. Tôi biết chính đôi bàn tay ấy đã phải làm lụng vất vả để nuôi nấng tôi khôn lớn thành người. Tôi rất thích được áp đôi bàn tay đó lên má vì mỗi lần như vậy tôi như được tiếp thêm sức mạnh.

Xem thêm:  Phân tích bài “Cảnh khuya” của Hồ Chí Minh

Còn tính tính của mẹ thì khỏi phải nói. Mẹ là người hiền thục, nết na. Mẹ quả sứng đáng với bốn chữ vàng:” Công dung ngôn hạnh”. Mẹ là một người mẹ mẫu mực, một người vợ đảm đang, một người con hiếu thảo. Hằng ngày mẹ phải thức khuya dậy sớm để chăm lo cho gia đình. Đối với mẹ, tài sải lớn nhất của mẹ là chồng là con nên mẹ dành hết thời gian để chăm sóc. Mẹ luôn mang lại niềm vui cho mọi người. Mẹ còn là nhịp cầu nối giữa quá khứ hiện tại với tương lai. Những lúc rảnh rỗi mẹ còn kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện khó khăn mà mẹ và gia đình phải vượt qua để dăn dậy chúng tôi. Đối với mọi người xung quanh mẹ rất quan tâm giúp đỡ chia sẻ với những ai gặp khó khăn. Chính vì thế mẹ không những được mọi người trong gia đình kính trọng mà còn được bà con lối xóm ai cũng yêu quý.

Người mẹ hiền của tôi là như vậy đấy. Tôi mong ước mẹ sẽ mãi mãi ở bên tôi để giúp tôi vượt qua bao khó khăn và chắp cánh đến tương lai. Tôi thầm hữa với mẹ:” Con sẽ chăm ngoan học giỏi để không phụ tình yêu thương của mẹ dàng cho mình”.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *